Vì cà phê sữa, em đành miễn cưỡng ở lại ... - Coffee Maker Shop

Vì cà phê sữa, em đành miễn cưỡng ở lại …

“ Qua ô cửa kính mờ ảo, em thấy thành phố Hà Nội tấp nập vô cùng. Kẻ đi qua người đi lại, tuy họ lướt qua nhau như những người xa lạ nhưng dưới đôi mắt của kẻ si tình này, họ giống như những người thân, người bạn, hay thậm chí là người tình kiếp trước của nhau …

Có lẽ ai khi yêu, trong ánh mắt họ cũng chỉ toàn là ảo mộng phải không anh? ” …

Anh chăm chú nhìn em, ánh nắng phản chiếu qua tấm kính trong suốt nhảy múa quanh mái tóc bồng bềnh. Đôi bàn tay thô ráp khe khẽ nâng tách cà phê lên như nâng một báu vật trân quý, anh nhấm nháp một ngụm lớn cà phê như để chứng tỏ mình rất ổn.

Em chăm chú quan sát từng cử chỉ của anh và chờ đợi một thứ vô hình mà chính em cũng chẳng thể nhớ tên.

Đáng tiếc, anh vẫn lặng yên như vậy. Chẳng hiểu sao ngay lúc này, em thấy anh giống như một sản phẩm tinh tuý nhất của thượng đế, âm thầm mang đến bên em và rồi cũng lặng lẽ ra đi …

“Em biết! Là anh đã thay đổi … nhưng em thì không! Điều này nghe có vẻ thật ngốc nghếch, nhưng với em nó cũng thật ngọt ngào. Tựa như tách cà phê đen đó, em biết rõ nó rất đắng và em chẳng thể nào thích ứng nổi với cái hương vị ấy. Nhưng chẳng biết từ khi nào, em luôn hoặc cố gắng yêu thích nó, hoặc tuyệt đối phải yêu thích nó. Em không có khái niệm từ bỏ, cũng không muốn mình từ bỏ, bởi so với việc phải dừng lại thì ít ra việc chấp nhận nó khiến em thấy dễ chịu hơn nhiều.

Em không biết tại sao em lại cố chấp như vậy, em cũng chưa từng nghĩ mình sẽ trở nên như vậy. Cho đến hôm nay, khi em nhìn thấy anh thì em đã hoàn toàn tỉnh ngộ.

Em cố chấp như vậy một phần là vì tính khí nhưng có đến chín phần còn lại là vì anh – Người em đã yêu.

Anh thích cà phê đen, ghét cà phê sữa. Em cũng tập yêu cà phê đen và từ bỏ cà phê sữa. Anh thích đánh đàn, em chẳng thể nào học hát; anh thích món bò bít tết, em không ngần ngại học nấu ăn, … Anh thích rất nhiều thứ, và cũng ghét rất nhiều điều. Anh thích gì, em thích nấy.

Em rất thích ngắm nhìn những lúc anh pha cà phê bằng nhiều thứ dụng cụ pha chế mà em chẳng kịp nhớ tên, bởi khi đó, anh luôn được là chính mình …

Nhưng anh ạ, tình yêu không phải là việc chiều lòng sở thích đối phương, mà là biến những thứ đối phương không thích trở nên khác biệt theo những phương thức đặc biệt … ”

Em dừng lại sau chuỗi cảm xúc bộc phát. Anh lẳng lặng nhìn em, đôi hàng lông mày trau lại như thể anh đang cố gắng kìm nén, cố gắng chịu đựng, có chút buồn, lại có chút khổ sở. Nhưng là em nhìn lầm rồi, phải không anh?

***

vi-ca-phe-sua-em-danh-mien-cuong-o-lai-cmshop

“Hôm nay, em nói những lời này, là em đã chấp nhận buông tay rồi đấy! Cảm ơn anh vì đã đến bên em. Tạm biệt anh …”

Và rồi

Anh mạnh mẽ kéo lấy bàn tay em, ương ngạnh mà dứt khoát, như cảm nhận được sự khó hiểu trong đôi mắt em, anh bồi thêm một câu:

” Vì ly cà phê sữa này, em có thể ở lại không?”

Trước sự gấp gáp có phần nóng vội của anh, em bất giác run rẩy, mỉm cười trong hạnh phúc nhưng vẫn không trả lời anh. Chỉ lẳng lặng đứng nhìn anh như thế…

Hoá ra, không phải anh thay đổi, mà chỉ là suy nghĩ của em thay đổi mà thôi. Trong tình yêu, tuyệt đối phải tin tưởng đối phương, nếu không, bạn sẽ ân hận cả đời  …

Sau đó, em uống hết ly cà phê sữa anh đưa, mạnh mẽ và dứt khoát tuyệt đối không thua kém anh:

“Vì cà phê không quá đắng, em đành “miễn cưỡng” ở lại vậy…”

The end

Tác giả: Cố Hạ

Lưu ý: Bản quyền thuộc hoàn toàn của bút danh Cố Hạ, vì vậy khi mang truyện ngắn đi đâu, đề nghị ghi rõ nguồn cũng như tác giả bài viết. Nếu phát hiện báo cáo sai phạm, bạn sẽ phải chịu hoàn toàn trách nhiệm trước pháp luật.

***

Câu chuyện dừng lại với một cái kết lửng lơ … Coffee Maker Shop muốn gửi gắm đến bạn đọc một lời sẻ chia, một lời tâm sự chân thành dành cho những ai đã, đang và chắc chắn sẽ tìm thấy một nửa của mình rằng : “Trong tình yêu, bất luận dù cãi vã hay bình yên, dù khi vui hay buồn, lúc ốm đau hay khoẻ mạnh, hãy luôn nhớ rằng cần phải có niềm tin chân thành về đối phương. Trong giây phút bạn do dự, thứ bạn đánh mất không chỉ là tình yêu, mà là cả hạnh phúc trọn một đời người …”

Nhấn Share nếu bạn thấy thích:

Comments

comments